Tìm mẹ và em trai Tại Hải Hậu - Nam Định

ND: Mã tin: 1,037 - Lượt xem: 888 - Trả lời: 0

  1. hangs2ngon

    hangs2ngon - 26/4/16

    caukhan:&&Mình trên group hội đồng hương nam định thấy 1 bạn có đăng bài tìm mẹ và em trai . Mình không biết cs này có chữ duyên không nhưng mà cứ đăng lên đây hy vọng các bạn có lòng hảo tâm giúp bạn ấy chia sẻ . Biết đâu chữ duyên ngộ có thể giúp họ tương phùng
    Khoảng chừng 24 năm về trước. Ở một thị trấn nhỏ người ta đang xôn xao về sự có mặt của 3 mẹ con đang dắt nhau đi lang thang. Người ta không biết 3 mẹ con đó là ai, ở đâu đến, 3 người hoàn toàn lạ mặt với họ. Họ chỉ đoán 3 mẹ con hình như không có nhà, có cửa và đang lang thang xin ăn từng bữa. Người mẹ trên tay bế 1 đứa nhỏ khoảng gần 1 tuổi và dắt tay một bé gái chừng hơn 2 tuổi. Người mẹ cứ thế đi theo con đường lớn đi và đi. Có một số gia đình tốt bụng đã cho họ cơm ăn và ngủ lại qua đêm đến sáng sớm người mẹ lại tiếp tục đi cứ như vậy vài ngày trôi qua. Một ngày người mẹ dừng lại ở một xóm nhỏ.( tên xóm:xã vĩnh yên,thị trấn na hang, huyện na hang, tỉnh tuyên quang) chợt có vài người trong xóm thương cảnh liền hỏi thăm và người mẹ dừng lại nghỉ chân. Kể lại hoàn cảnh khó khăn của mình. Lúc đó có một người phụ nữ đứng nghe đầu đuôi câu chuyện của người mẹ. Thấy người mẹ có ý muốn tìm một gia đình hảo tâm để gửi gắm và nuôi dưỡng đứa con gái lớn. Rồi chợt nhớ đến ngừoi em gái của mình không được may mắn lấy chồng nhiều năm mà không thể sinh con. Người phụ nữ đó vội vàng đi tìm em gái của mình và đưa 3 mẹ con về nhà riêng nói chuyện.
    Sau khi nói chuyện người mẹ quyết định để lại đứa con gái khi người mẹ đầy hy vọng con mình có thể có được một cuộc sống tốt, đầy đủ khi được che trở bởi 1 gia đình chỉ có 2 vợ chồng. Người vợ là một giáo viên giỏi và người chồng làm trong bộ đội( ngày đó gọi quân đội là bộ đội).
    Thực ra người mẹ ấy chính là mẹ của tôi và cô bé đó chính là tôi. Định mệnh nghiệt ngã đã chia lìa tôi và gia đình từ ngày hôm đó.
    Mẹ ah! Cho dù chưa một lần con nhìn thấy mẹ bằng sương bằng thịt,nhưng con đau lắm mỗi khi nghĩ đến mẹ.ngày đó mẹ nói mẹ tên mai, chồng mẹ không may qua đời, mẹ muốn gửi con tới một gia đình có thể cho con cuộc sống tốt hơn, có thể che trở cho con tốt hơn mẹ.mẹ quyết định để lại con và mẹ chỉ mang theo đứa em( theo lời kể là con trai) của con và đi. Tất cả mọi người không biết mẹ đã đi đâu.và họ cũng không biết mẹ từ đâu đến, mẹ là ai.những ngày đầu con nhận được trọn vẹn tình yêu thương từ cha mẹ nuôi và bà ngoại nuôi. Ngày đó bên cánh tay trái của con đang bị một vết bỏng rất nặng. Vết thương gần như đang rỉ những nước vàng và bốc mùi tanh. Bố mẹ nuôi đã hết lòng chăm sóc cho con à tìm cách chữa trị cho con. Mẹ ơi! Nếu như mọi thứ mãi mãi như vậy thì tốt biết mấy phải không mẹ? Lúc đó con ngây thơ không biết lý do tại sao bố mẹ nuôi ly dị. Những năm tiếp theo cuộc sống chỉ có mẹ nuôi và con cho đến khi con 12 tuổi mẹ nuôi đã quyết định đi thêm bước nữa. Nhưng định mệnh nghiệt ngã đã cướp đi sjnh mạng mẹ nuôi con khi con tròn 13 tuổi, từ ngày đó con trở về sống cùng bà ngoại nuôi và gia đình anh trai mẹ nuôi. Khi đó con còn dại lắm mẹ ah. Vì con đang quen với sự che trở lo lắng của mẹ nuôi. Khi mất đi con bơ vơ không biết làm gì, lúc đó người lớn nói gì con nghe, bảo gì con làm, con chỉ biết 1 điều rằng vĩnh viễn mẹ nuôi đã bỏ con mà đi. Những ngày tháng vất vả, tủi nhục cứ theo con từng ngày, từng ngày. Năm 16 tuổi con không còn đủ sức chịu đựng nữa. Một mình thân thể già yếu của bà không thể nào che chở bảo vệ cho con. Con đã quyết định bỏ đi với cùng với sự lo lắng, sợ hãi và hoang mang. Đến ngày hôm nay cũng đã 11 năm trôi qua. Gần 10 năm nay con tự lo cho mình, con cô đơn lắm. Con cũng không ngừng tìm mẹ, con ao ước chỉ 1 lần thôi con được nhìn thấy mẹ, là mẹ. Được mẹ ôm vào lòng.được một lần gọi tiếng mẹ.cách đây 2 năm chị gái mẹ nuôi con đã đưa cho con 1 tờ giấy trong đó có ghi.
    Bố: trịnh văn ngan(Đã mất)
    Mẹ: trần thị mai
    Con: trịnh thị hoa
    cường đạt huyện hải hậu, nam định.
    Nhưng con về nơi đó hoàn toàn không có mẹ ah.hôm nay con viết lên đây với một hy vọng có một phép màu hiện ra.con không trách mẹ đâu. Tất cả là do số mệnh mẹ ah. Chịu bao đau thương, tủi nhục, vất vả nhưng con gái mẹ vẫn muốn được mẹ ôm vào lòng, vẫn muốn được gọi mẹ, vẫn muốn được nhìn thấy mẹ. Con không hận mẹ. Không ghét bỏ mẹ sự thật đó mẹ ah. Ngược lại con khát khao ngàn lần đoàn tụ với mẹ và em.
    Em ah! Chị em mình xa cách quá. Chị không biết mẹ chúng mình có bao giờ nói về chị cho e nghe không nữa. nhưng chị vẫn luôn nghĩ về em.lo lắng cho e. lo cho e kg biết h e ra sao. có dc mẹ che chở lo lắng cho e kg. e ah. chị nhớ mẹ và em nhiều lắm. cho dù là hy vọng mong manh chị cũng sẽ vẫn hy vọng.
    m viết lên đây mong đến sức mạnh của cộng đồng mạng và cho m 1 phép màu... mọi người hãy chia sẻ giúp m nhé. nếu có thông tin gì hãy Ib cho m. sdt:+60173736011. wechat:kimtrang8895 .m chân thành cảm ơn mọi người....