Phở Đán Nam Định theo cảm nhận của nhà văn Đặng Hồng Nam

  • Google checker:

ND: Mã tin: 780 - Lượt xem: 1,068 - Trả lời: 0

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. duongduan90

    duongduan90 - 29/2/16

    Phở Đán Nam Định là 1 trong những món quà vặt sáng vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay. Càm nhận hương vị của Phở Đán Nam Định qua những lời nhận xét của nhà văn Đặng Hồng Nam.
    Ai đã từng biết đến cái ngon của phở Đán ở Nam Định thì khó có thể ăn phở ở đâu khác được, thậm chí không thể ăn sáng bằng cái gì khác được. Những người không phải đi đâu xa thì một năm phải ngồi ở hàng phở Đán ba trăm sáu mươi ngày, chỉ trừ có mấy ngày tết. Nhưng phở Đán đối với tôi giờ đây chỉ còn là kỷ niệm…

    [​IMG]

    Hồi tôi còn nhỏ Nam Định, thỉnh thoảng vẫn được nghe nói “ngày xưa” có thứ này thứ kia, có người này người nọ. Chiến tranh, khó khăn, miếng ăn còn chưa đủ, ai dám mơ gì đến miếng ngon. Đến kỳ sung túc một tí thì cũng còn lại được mấy thứ.

    Món ngon một thuở thành Nam
    Bún bà Tỉnh, thoạt đầu bán ở trước cửa đền Tân Từ phố Vải Màn, về sau dọn sang phố Bắc Ninh. Bà Tỉnh chỉ có bún móng giò. Cái giỏi của bà là tẩm ướp, ninh như thế nào đấy, nước trong như nước phở, ngọt lừ, thịt, gân mềm vừa đủ độ. Tô bún bưng ra bao giờ cũng bốc hơi nghi ngút, nóng… sút mồm. Dân sành ăn thường đòi ăn miếng móng hay miếng “cạp quần” là chỗ ống chân, khách không kén ăn lắm được miếng thịt cũng đủ thấy thích. Một đĩa lá mơ tam thể, trong góc đĩa lại có mấy lát giềng thái mỏng, một bát giấm ớt để trước mặt. Chan một ít giấm ớt, húp một thìa nước, ăn một cái lá mơ, gặm một miếng chân giò, rồi chiêu một ngụm rượu, một bữa sáng như thế có thể ngang một đại tiệc. Thoạt nghe tưởng là đơn giản nhưng có bao nhiêu hàng bún móng giò trong thành phố, chẳng hàng nào được như thế cả. Bà Tỉnh ốm không làm được nữa, các con bà không ai kế tục, họ mở tiệm làm đầu, thế là hết.

    Cũng ở phố Bắc Ninh, sát chân đền Hàng Giầy, có bà cụ Phương bán bánh cuốn làng Kênh. Bà ngồi đó từ lâu lắm rồi. Cô con gái của bà cũng có một thúng bánh ngồi bán ở phố Hàng Sắt. Bánh của cô cũng ngon nhưng tráng không đều tay được như bà. Bánh của bà thường hết sớm hơn, nhiều khi cô phải đem hàng của mình đến nhờ mẹ bán giúp. Khi bà cụ yếu sức không bán hàng được nữa, cô con gái ngồi thế chỗ của bà. Những lần về Nam Định ăn bánh cuốn hoặc lấy một ít mang đi tôi chỉ có đến chỗấy. Bây giờ danh tiếng bánh cuốn làng Kênh đã nổi cảở Sài Gòn, Hà Nội. Vẫn người bán cũ, vẫn chỗ ngồi cũ, vẫn những lá bánh màu trắng ngà nhưng sao tôi thấy buồn ngơ buồn ngắt, ăn thấy nó cứ nhàn nhạt.

    Chỉ còn có phở Đán Nam Định . Phở Đán trước ở xế đối diện với đền Tân Từ, đến khi ông Đán chết mới chuyển về gần phố Bắc Ninh. Thời bao cấp thành phố Nam Định chưa có mở mang gì, toàn nhà cũ, vỏn vẹn mấy phố cũ, thế mà có đến non một chục hàng phở danh tiếng. Phở Cộng Hòa, phở Tặng, phở Lục, phở Văn Nhân, Đán gầy, Đán béo… Những cái tên ấy lụi dần từ hai mươi năm nay, chỉ còn lại mỗi hàng phở Đán. Người đứng vào chỗ của ông Đán là một thanh niên tên là Chiến, con của một người bạn gia đình ông Đán. Chiến không có cái chi chút của ông Đán nhưng khéo léo trong việc cầm dao, đặt bánh. Bên cạnh Chiến luôn là một ông già người nhỏ thó, gương mặt điềm đạm đứng canh nồi nước phở. Rất ít người biết tên ông, có lần tôi được nghe nói ông tên là Thanh. Từng bát phở sau khi được bày xếp tinh tươm đều chuyển tới tay ông. Ông cầm lấy cái gáo múc nước từ cái nồi nước dùng đang sôi chan vào đấy. Như một phép màu nhiệm, sau mỗi gáo nước, bát phở như bừng sống. Những bát phở không bao giờ quá đầy, chỉ vơi vơi lưng chừng miệng. Nước trong như nước ngọc tuyền, chỉ húp một thìa là đã thấy sướng cả khoang miệng, nở ra từng khúc ruột. Bánh mềm, mướt, thịt bùi, mềm, ngọt.
    Đọc thêm cảm nhận về phở đán Nam Định trên Thongtinnamdinh.com
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.